Điều chàng nghĩ trong lúc ‘yêu’

Phần lớn đàn ông cho rằng những điều họ nghĩ trong khi “giao ban” thường không sâu sắc và chẳng có chủ ý gì cả. Anh ta nghĩ đến nhiều chuyện rất khác nhau và đôi khi rất vớ vẩn. Marie Claire tổng hợp một số ý kiến của các độc giả nam về suy nghĩ của mình khi cuộc yêu đương đang mặn nồng:

- Làm sao để có thể “vào trong” được?

- Nếu lỡ mình không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?

- Sự sung sướng bao giờ cũng đến sau còn nỗi đau đớn luôn xuất hiện lúc đầu.

- Mình rất lười biếng nên ghét một sự sắp đặt hay phải làm theo một khuôn mẫu nào đó.

- Những cậu bạn của mình đang làm gì lúc này nhỉ?

- Một ý nghĩ tình cờ thoáng qua kiểu như:

+ Tổng thống thứ 29 của nước Mỹ có phải là Warren Harding.

+ Mình nhớ ra chỗ mình bỏ quên chiếc chìa khóa từ năm 2004 rồi.

- Đừng “nã đạn” vội, cứ “đứng thẳng” thế đã!

- Để xem mình sẽ “chịu đựng” được bao nhiêu lâu thì mới “kết thúc”.

- Căn phòng hôm nay sao có vẻ khác ngày thường thế nhé?

- Không hiểu cô ấy đã uống thuốc tránh thai chưa?

- Liệu mình có thực sự yêu cô ấy không?

- Mình cần lên đỉnh ngay bây giờ, chứ không thì không thể kiếm soát nổi nữa rồi?

Chi Anh

Chiều đối phương sau khi ‘tàn cuộc’

Kết thúc một cuộc ‘giao ban’ là lúc cả hai người cần được ôm ấp và trò chuyện nhiều nhất. Nhiều người vì quên mất việc này đã khiến cho đối tác ôm sự tủi thân thiếp vào giấc ngủ. Vì thế, hãy thực hiện một vài điều sau khi chuyện ấy kết thúc

Khen ngợi

Khi đã hạ cánh với những đường bay tuyệt đẹp chàng rất muốn được nghe một lời khen về kỹ năng tình dục của mình.

“Đàn ông thường hay lo lắng cho phong độ của mình, vì thế mà anh ta rất thích nghe những câu tán tụng kiểu đó sau khi đã tàn cuộc”, Judy Kuriansky, tác giả cuốn “The Complete Idiot’s Guide to a Healthy Relationship” nói.

Tâng bốc phong độ của chàng cần dựa trên cảm nhận của bạn. Đừng buông ra những câu thiếu chân thành để rồi làm chàng xấu hổ bởi đàn ông biết sức mình đến đâu.

Ngoài ra, những câu nói hơi dung tục một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì đến niềm tự hào của chàng. Nhớ rằng, càng cụ thể càng khiến anh ấy rạo rực hơn.

Massage

Theo Cosmopolitan, tình dục không thể thăng hoa khi thiếu đôi bàn tay bởi đó là cách tuyệt vời duy trì kết nối thể xác và kéo dài niềm sung sướng. Chủ động mở khóa các vùng nhạy cảm nhanh nhẹn hối hả giúp cho sự thích thú của chàng diễn ra nhanh chóng.

Nhẹ nhàng massage tay, chân, lưng, bụng, đùi, ngực không chừa lại chỗ nào. Massage theo chiều kim đồng hồ, từ chậm đến nhanh, từ nông đến sâu. Thường xuyên thay đổi cường độ xoa bóp dễ dàng tạo cảm giác hưng phấn cao độ.

Massage cho người vợ, chồng nên phối hợp nhuần nhuyễn cả hai tay. Sử dụng ngón giữa bàn tay trái hoặc phải.

Massage cho người chồng, vợ cũng cần sử dụng cả hai bàn tay, nhưng điều chỉnh cường độ lúc mạnh, lúc nhẹ. Phương pháp vuốt, thắt hờ, xoay tròn sẽ tăng thêm cảm giác.

Đi tắm

Lời gợi ý được coi là hấp dẫn nhất khi chuyện ấy kết thúc là tắm chung. Trong một vài trường hợp, cảm giác nóng, ẩm ướt vì ở trần khiến bạn thích được vẫy vùng dưới làn nước mát.

Bắt đầu chậm chạp bằng việc cọ lưng rồi đến vai và cổ. Mơn man nhẹ nhàng cơ thể đối tác khi xoa xà phòng khắp người.

Nên lưu ý tắm bằng nước ấm bởi sau khi sinh hoạt tình dục, cơ thể chuyển sang trạng thái nghỉ ngơi, duỗi cơ bắp và giãn mạch máu, vì thế nên nằm thư giãn và không nên thay đổi trạng thái đột ngột.

Chi Anh

Bốn sai lầm làm cuộc vui khó thăng hoa

Không phải lần nào xung trận kết quả thu được cũng làm hài lòng cả hai người. Vẫn có những điều khiến một trong hai người thấy chưa được viên mãn. Tìm ra được yếu tố làm đối phương chán nản là cách giúp bạn biến cuộc ân ái của mình trở nên trọn vẹn hơn.

Ivillage đã tổng kết 4 sai lầm cơ bản của các đôi:

Sai lầm thứ nhất: Bảo thủ

Hầu hết mọi người đạt được cực cảm mạnh nhất khi “dùng miệng”. Việc từ chối yêu kiểu này khiến bạn tình thấy nản lòng. Vì thế, chớ bảo thủ khi cho rằng nó thật bẩn thỉu hoặc biến bạn trở thành người thiếu đứng đắn.

Sai lầm thứ 2: Sợ thử nghiệm

Anh ấy muốn bạn “đối xử” với chàng theo cách khác biệt. Đừng trừng mắt lên và nói: “Anh suy nghĩ cái quái gì vậy” mà hãy thử nghe lời chàng một lần.

Chúng ta đều có sự khác biệt về văn hóa và cách suy nghĩ nhưng trong chuyện ấy lại rất cần sự thử nghiệm miễn là không có ai bị tổn thương về thể chất hoặc cảm xúc. Tốt nhất hãy coi đó là một sự mạo hiểm lành mạnh.

Nếu bạn từ chối mỗi khi anh ấy gợi ý một cái gì đó mới mẻ điều đó đồng nghĩa với việc bạn gửi một tín hiệu rõ ràng rằng: “Niềm vui và nhu cầu của anh không quan trọng với tôi”.

Sai lầm thứ 3: Không bao giờ coi là bổn phận

Không có gì cảm thấy khiêu khích hơn khi bạn khiêu khích anh ấy. Chủ động tán tỉnh không phải là cách mà bạn thường làm nhưng nó lại có thể khơi gợi ngay cả khi anh ấy không thích thú nhất. Vì vậy, nếu người vợ cho rằng mình chỉ cần ngồi đợi anh ta “xuất chiêu” thì bạn đang làm chàng chán đấy.

Sai lầm thứ 4: Hay ngượng

Bạn cho rằng tiếng rên rỉ hay than vãn sẽ là tạo ra sự om sòm trên giường và chứng tỏ bạn không được lịch sự lắm. Bạn cần phải hiểu là chẳng ai ngồi dậy bật đèn để xem bạn đang ở đoạn nào của cuộc yêu. Vì vậy, hãy cứ tự nhiên thể hiện sự thích thú của mình.

Chi Anh

8 lý do khiến chàng khó ‘yêu’

Nếu năng lực tình dục của chồng bạn gặp vấn đề thì nó có thể khiến bạn bối rối, lo lắng thậm chí là bị tổn thương. Các chuyên gia của Woman sẽ tiết lộ về nguyên nhân làm suy giảm về ham muốn tình dục ở đàn ông để bạn khỏi phải băn khoăn quá mức.

1. ‘Mãn kinh’ ở đàn ông

Bạn có thể ngạc nhiên khi nghe thấy điều này nhưng nhiều chuyên gia về sức khỏe cho rằng phụ nữ có hiện tượng mãn kinh thì đàn ông vậy. Tuy nhiện, hiện tượng này xảy ra không bất ngờ và dữ dội đối với cơ thể như ở phụ nữ.

Các quý ông có tuổi, với sự từng trải của mình sẽ chấp nhận chuyện chăn gối không còn mặn nồng như trước với thái độ không hoảng hốt.

2. Sách báo ‘mát mẻ’

Một số nhà tâm lý học cho rằng phim “con heo” có thể như một nguồn nhiên liệu bổ sung cho niềm đam mê chăn gối, trong khi chuyên gia khác khác nói thể loại phim này sẽ làm cho quan hệ vợ chồng bị chia rẽ.

Khi sách báo, phim ảnh đồi trụy trở thành chất gây nghiện, một người đàn ông sẽ dựa vào nó như là thứ để tạo ham muốn thay vì dựa vào bạn đời của mình.

3. Giảm nồng độ testosterone

Theo ước tính, có 13,9 triệu đàn ông Mỹ có testosterone thấp. Đây là lý do khiến anh ấy không thèm đoái hoài gì đến bạn khi đêm xuống.

Các triệu trứng của tình trạng này bao gồm: giảm năng lượng, không có tâm trạng yêu đương, mệt mỏi, các cơ không còn săn chắc và thậm chí là bị rối loạn chức năng cương dương.

4. Trạng thái sức khỏe không được chuẩn đoán

Khoái cảm suy giảm có thể bắt nguồn từ những rắc rối trong sức khỏe.

“Câu bé luôn được coi là thước đo sức khỏe tổng thể cho nam giới và nếu có trục trặc gì thì có thể là triệu trứng của cơ thể như mắc bệnh tiểu đường, ung thư tuyến tiền liệt hoặc bệnh tim mạch”, Phil Nguyen, thạc sĩ, chuyên gia về rối loạn cương dương nói.

5. Dị ứng

Phát hiện mới nhất từ các nhà nghiên cứu của phòng khám chữa bệnh Cleveland khẳng định rằng cái hắt hơi của chàng có thể là làm hỏng cuộc sống tình dục của hai người. Có đến 83% người được hỏi đang phải chịu đựng sự dị ứng do các yếu tố khách quan. Một khi bạn bị chảy nước mũi và nước mắt thì chắc chắn bạn không có tâm trạng tốt để yêu.

6. Vấn đề tài chính

“Không phải đêm nay, em yêu. Anh đang lo lắng về danh mục vốn đầu tư cổ phiếu”. Liệu có phải sự lo lắng về tương lai tài chính của anh ấy đã can thiệp đến ham muốn của chàng? Những người đang phải chịu áp lực nặng nề thường xuyên bị mất đi năng lực đàn ông và điều này chỉ xảy ra tạm thời mà thôi.

7. Thủ dâm quá mức

Chuyện solo có thể là điều gì đó khá bất tiện để thảo luận với chồng nhưng nếu anh ấy “tự sướng” nhiều quá, điều đó có nghĩa là chàng sẽ đánh mất niềm quan tâm trong tình dục với bạn.

Khi chàng dành quá nhiều thời gian tự đưa mình lên mây thì anh ấy sẽ quen thuộc với nó. Sự kích thích với cường độ cao và mạnh khiến chàng lên đỉnh nhanh hơn. Điều này khiến chàng không cần phải quan hệ thực sự với bạn mà vẫn có thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui thú ân ái.

8. Thiếu sự vuốt ve từ bạn đời

Bạn có hôn chồng vào buổi sáng không? Có ôm anh ấy trước khi bạn đi làm không? Anh ta mất dần sự quan tâm đến sex bởi vì bạn đã không cho chàng thấy đủ niềm đam mê của mình hàng ngày. Không có cảm giác được thèm muốn hoặc thiếu giao tiếp thể chất với bạn đời có thể làm chàng không có cảm hứng với bạn.

Chi Anh

Số lần nam giới nên quan hệ

01-09 tuổi: 0×9=00 -> không nên quan hệ

10-19 tuổi: 1×9=09 -> không nên quan hệ

20-29 tuổi: 2×9=18 -> 1 tuần 8 lần

30-39 tuổi: 3×9=27 -> 2 tuần 7 lần

40-49 tuổi: 4×9=36 -> 3 tuần 6 lần

50-59 tuổi: 5×9=45 -> 4 tuần 5 lần

60-69 tuổi: 6×9=54 -> 5 tuần 4 lần

70-79 tuổi: 7×9=63 ->6 tuần 3 lần

80-89 tuổi: 8×9=72 -> 7 tuần 2 lần

90-99 tuổi: 9×9=81 -> 8 tuần 1 lần

Quảng cáo từ khóa Google Adwords

Dịch vụ Quảng cáo từ khóa Google Adwords cho phép các nhà tài trợ trả tiền cho Google để được liệt kê ở những vị trí ngay trang đầu tiên khi khách hàng tìm kiếm với những từ khóa nhất định. Điều này sẽ làm cho các nhà tài trợ có thể tiếp thị được website của mình đến đúng đối tượng khách hàng một cách có chọn lọc và hiệu quả nhất.

Nguyên tắc hoạt động của Google Adwords như sau:
  • Nhà tài trợ xác định từ khóa mà mình muốn quảng cáo trên Google.
  • Đăng ký quảng cáo từ khóa đó với Google và các đại lý của Google.
  • Mỗi khi có một khách hàng click vào mẫu quảng cáo của nhà tài trợ trên trang liệt kê tìm kiếm thông tin của Google, nhà tài trợ sẽ phải trả 1 khoản tiền tương ứng để đổi lại việc có 1 khách hàng viếng thăm website ( số tiền này được các nhà tài trợ đấu giá trước ).
W7Host sẽ giúp quý khách hàng:
  • Tư vấn giúp khách hàng hiểu tường tận về quảng cáo từ khóa và tính hiệu quả, cần thiết của nó.
  • Giúp khách hàng lựa chọn được những từ khóa phù hợp nhất với lĩnh vực hoạt động của mình dựa trên sự phân tích lĩnh vực hoạt động, đối tượng khách hàng mục tiêu, nội dung thông tin trên website khách hàng.
  • Phân tích các đối thủ cạnh tranh ( các nhà tài trợ ) trên từng từ khóa. Phân tích mức độ tìm kiếm của khách hàng đối với từng từ khóa.
  • Đưa ra mức ước lượng chi phí cho hoạt động quảng cáo và vị trí quảng cáo có thể đạt được với từng mức chi phí.
  • Thay mặt khách hàng đăng ký quảng cáo từ khóa với Google và các đại lý của Google.
  • Theo dõi, lập bảng thống kê hiệu quả và chi phí cho mỗi chiến dịch quảng cáo.
  • Thực hiện các hỗ trợ quảng bá website kèm theo để tăng tính hiệu quả và đồng bộ cho chiến dịch quảng cáo từ khóa.
Chi phí dịch vụ
Chi phí quảng cáo phụ thuộc vào lượng khách hàng bạn mong muốn truy cập vào website và từ khóa bạn chọn để quảng cáo. Nếu ngân sách của bạn càng lớn bạn có thể chọn được nhiều từ khóa đồng thời thu hút được nhiều lần viếng thăm website của khách hàng. Tuy nhiên chúng tôi luôn hướng tới việc tối ưu chi phí cho khách hàng. Vì thế hay yên tâm rằng bạn có thể bắt đầu sử dụng dịch vụ adwords với chỉ 100$ / tháng.
Phí khởi tạo dịch vụ: 50$ (cố định)
Phí click ước tính mỗi ngày: bình quân 1$/từ khóa
Chi phí click cho 1 số từ khóa liên quan: (vui lòng chọn từ khóa)
TỪ KHÓA
CHI PHI /1 CLICK
bao hiem
0.08
van chuyen
0.24
xuat nhap khau
0.11
du lich
0.12
giao nhan
0.05
CHI PHI ƯỚC TÍNH
SỐ TỪ KHÓA
CHI PHI /NGÀY
CHI PHI /THÁNG
CHI PHI /NĂM
5
5$
150$
1800$
10
10$
300$
3600$
20
20$
600$
7200$
Nếu không thì mình có thể hạn chế mức sàn trên 1 ngày, khi sử dụng hết số tiền thì nó sẽ không hiện nữa và ngày hôm sau lại hiện tiếp tục.
Hợp đồng 1 năm, thanh toán 3 tháng 1 lần, báo cáo hàng tháng, khi nào hết ngân sách thì nạp vào nếu không Google sẽ cắt dịch vụ và lần đăng ký sau sẽ tốn thêm phí khởi tạo và mức phí tăng lên
Demo :
ga

Trò chơi dân gian: Bòn bon

Đây là trò chơi dân gian mang tính chất thi tài mẫn cảm. Không gian chơi là một khoảng sân rộng. Số lượng người chơi không giới hạn. Có hai cách chơi.

Cách một:

Trước khi chơi thì phải vẽ một vòng tròn vừa đủ cho số thành viên có thể đứng vào đi vòng tròn trong đó.

Cả nhóm chơi sẽ chơi trò tay trắng tay đen hay tù xì, hoặc là trò de chi chi chành chành để xác định người thua làm người bắt. Người bắt này sẽ bị buộc khăn che mắt và ngồi chính giữa vòng tròn. Những em còn lại sẽ nắm tay nhau và đi vòng tròn quanh người bắt, vừa đi vừa hát bài đồng dao sau:

“Bòn bon, sô cô la, sữa hột gà, dầu cù là, pepsi, tìm đi!”.

Khi những em này vừa hát xong thì người bắt sẽ hô tô: “Stop!” buộc mọi người phải đứng im lại, ai động đậy sẽ thua và phải làm người bắt thay thế. Người bắt sẽ phải quờ quạng mà đi tìm những người kia, và anh ta, bằng sự nhạy cảm của bàn tay cũng như tai, mũi phải đoán được xem người mình đang rờ là ai. Nếu đoán trúng thì người bị đoán đó sẽ phải làm người bắt tiếp theo. Trò chơi cứ như vậy mà tiếp diễn.

Cách hai:

Dùng một tấm mền hay vải lớn chùm lên tất cả người chơi. Người bắt lúc này không bị bịt mắt mà sẽ đứng bên ngoài. Những em ở bên trong tấm vải sẽ phải đảo lộn vị trí hoặc tìm cách trốn đi để không cho người bắt biết đường nào mà đoán người. Sau đó, người bắt sẽ rờ từng người ở phía ngoài tấm vải và phải đoán trúng tên, nếu đoán trúng thì người đó sẽ phải ra thay thế.

Trần Văn Bình (Trần Bình KB) – chủ nhiệm

Chơi khó

Sau khi đãng trí dùng lộn xà bông bột gội đầu, một sinh viên vào hiệu cắt tóc, nói với thợ:
- Này anh, tóc tôi chỉ còn có ba sợi thôi. Anh cắt cẩn thận nhé!
Anh thợ hỏi:
- Vậy anh định cắt kiểu gì?
- Mái lật!
Anh thợ loay hoay một lúc, bỗng làm rụng mất một sợi.
- Ui chỉ còn hai sợi, cắt thế nào bây giờ?
- Rẽ ngôi giữa!
Thật không may, lóng ngóng thế nào anh lại làm rụng một sợi nữa. Anh thợ lo lắm, bèn hỏi:
- Bây giờ lại rụng một sợi rồi… cắt kiểu nào hả anh?
- Rẽ ngôi giữa!
- Làm sao rẽ nổi anh ơi?
- Ông chẻ sợi tóc của tôi làm 2 đi!

Đợi tôi mặc quần đã

Buổi tối, khách mới đến ngồi chơi có vài phút, chủ nhà đã vội vàng thổi phụt đèn đi:

- Ngồi nói chuyện với nhau, hà tất cần đèn với đóm, tốn dầu vô ích.

Chuyện trò xong, chủ nhà đứng dậy châm đèn. Khách vội kêu lên:

- Ấy khoan, đợi tôi mặc quần vào đã. Ngồi trong bóng tối hà tất phải mặc quần, mòn đũng vô ích.

o O o

Không biết là phải mặc quần áo

Đôi bạn trai gặp nhau: Nghe nói cậu đi làm ở Công ty X rồi phải không?

- Ừ, nhưng tớ bị đuổi ngay từ ngày đầu tiên.

- Sao vậy?

- Trong giấy gọi đi làm có thông báo rõ là: “Chỉ mang cà-vạt đỏ”. Thế mà lúc đến công ty thì tớ thấy mọi người còn mặc cả quần áo!

Chương trình “Mỗi làng một nghề”: Đâu là chìa khoá?

CôngThương – Phong trào “ Mỗi làng một sản phẩm” do Tiến sỹ Morihiko Hiramatsu, chủ tịch tỉnh Oita ( Nhật Bản) khởi xướng năm 1979, nhằm hai mục tiêu chính. Thứ nhất, tăng thu nhập, xây dựng niềm tin cho người dân ở các làng quê. Thứ hai, mục tiêu về xã hội, bảo đảm cho người già sống yên bình, thanh thản, người trẻ phát huy được sức lực, trí tuệ và có thể tạo ra sản phẩm đặc biệt bao gồm cả văn hoá, du lịch ngay tại vùng nông thôn. Phong trào này đã thành công ở Nhật Bản và được lan rộng tại nhiều nước: Trung Quốc, Thái Lan, Inđônêxia, Lào, Campuchia….

Tại Việt Nam, theo thống kê của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn và Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản, hiện nay có hơn 2.017 làng nghề, trong đó có 3 khu vực phát triển làng nghề tương đối tập trung, trong đó, khu vực Đồng bằng sông Hồng có 866 làng nghề (chiếm 42,9% tổng sản lượng làng nghề cả nước); khu vực Tây Bắc: 247 làng nghề (chiếm 12,2%) và đồng bằng sông Cửu Long: 211 làng nghề (chiếm 10,5%). Số làng nghề truyền thống chỉ chiếm khoảng 15% tổng số làng nghề của cả nước, còn lại là các làng nghề mới hình thành. Hầu hết đều là làng nghề có quy mô nhỏ và vừa. Các làng nghề có quy mô nhỏ chiếm trên 60%, quy mô vừa khoảng 36% và quy mô lớn chỉ chiếm không quá 4% tổng số làng nghề.

Theo ông Nguyễn Mạnh Dũng- đại diện Cục Chế biến, Thương mại Nông lâm thuỷ sản và Nghề muối, Việt Nam có một tiềm năng to lớn về nghề thủ công nói riêng và ngành nghề nông thôn nói chung. Những sản phẩm thủ công, đặc biệt là những sản phẩm thủ công truyền thống của Việt Nam có những nét văn hoá độc đáo tạo nên những bản sắc riêng biệt trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế. Chính vì vậy, chúng có khả năng đem lại sự phát triển ổn định và bền vững cho cư dân khu vực dân khu vực nông thôn trước kia cũng như xây dựng nông thôn mới hiện nay.

“Độc lập, sáng tạo” “Dựa vào lợi thế của địa phương là chính” và “xây dựng và sử dụng tốt mối liên kết nhiều nhà” là những tiêu chí quan trọng để xây dựng và phát triển chương trình “Mỗi làng, một nghề” nói riêng, cũng như triển khai chương trình xây dựng nông thôn mới, chương trình Bảo tồn và phát triển làng nghề ở mỗi địa phương nói chung. Thực hiện tốt chương trình “Mỗi làng, một nghề” không những góp phần giữ gìn bản sắc văn hoá truyền thống, nâng cao chất lượng, khả năng cạnh tranh và vị thế của sản phẩm thủ công Việt Nam, mà còn có thể huy động được những tiềm năng to lớn để thực hiện chuyển dịch cơ cấu kinh tế nông nghiệp, nông thôn tạo việc làm tăng thu nhập, góp phần xây dựng nông thôn mới, đưa nông thôn Việt Nam trở thành những vùng quê giàu đẹp, văn minh và hiện đại.

Tiến sỹ Morihiko Hiramatsu nhấn mạnh: Nguyên tắc quan trọng và cũng là chìa khoá để xây dựng “Mỗi làng một sản phẩm” đó là mỗi cộng đồng địa phương phấn đấu làm ra một sản phẩm và coi đó là niềm tự hào của người dân, quê hương mình. Mục tiêu của phong trào không đơn giản là làm ra những vật lưu niệm cho khách du lịch mà phải tạo ra những sản phẩm đặc trưng, phải có thương hiệu để không chỉ đưa ra thị trường địa phương mà nó còn có tính toàn cầu. Để thực hiện được mục tiêu đó, lãnh đạo các cấp, đặc biệt là tại địa phương phải kiên trì thúc đẩy sự tự chủ, tự lực và sáng tạo của người dân, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho người dân sản xuất ra các sản phẩm có gía trị gia tăng cao; đồng thời có chính sách hỗ trợ thị trường tiêu thụ sản phẩm ổn định và quan tâm phát triển nguồn nhân lực.

Theo Tiến sỹ Morihiko Hiramatsu, trong xu thế toàn cầu, phong trào “Mỗi làng một sản phẩm” không chỉ có ý nghĩa và bó hẹp đối với các địa phương nghèo làm nông nghiệp, mà còn là bài học thành công cho tất cả các cơ sở sản xuất nhà máy, doanh nghiệp làng nghề,… trong việc phát huy lợi thế về tiềm năng tài nguyên, nguồn nhân lực để làm ra các sản phẩm đặc trưng (không chỉ là một sản phẩm) chất lượng cao, có thương hiệu và sức cạnh tranh để bán ra thị trường thế giới.

Chương trình “Mỗi làng một nghề”: Đâu là chìa khoá?

Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hồ Xuân Hùng cho biết: Trải qua hơn 20 năm đổi mới, số hộ và cơ sở ngành nghề nông thôn ở khu vực nông thôn nước ta đang ngày càng tăng, hiện có khoảng 1.423 triệu hộ với trên 11 triệu lao động tham gia sản xuất và có nguồn thu nhập chính từ nghề thủ công, đem lại kim ngạch xuất khẩu hơn 1 tỷ USD mỗi năm. Nhờ có sự quan tâm của các cấp, ngành nên gần đây ngành nghề phi nông nghiệp ở các địa phương đã có nhiều khởi sắc. Giá trị sản xuất công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp và ngành nghề nông thôn của nhiều tỉnh đã có dấu hiệu tăng trưởng rõ rệt.

Tuy nhiên, thực tế các làng nghề của Việt Nam phát triển chưa có quy hoạch cụ thể, thị trường cũng không ổn định, bên cạnh đó công tác bảo vệ môi trường cũng chưa được quan tâm đúng mức, nên làm cho giảm hiệu quả hoạt động của các làng nghề Việt Nam. Toạ đàm có rất nhiều ý kiến khác nhau, nhưng ông Hồ Xuân Hùng hy vọng qua hội thảo mô hình “Mỗi làng một sản phẩm” từ kinh nghiệm của Nhật Bản sẽ là hồi chuông để đại diện UBND các tỉnh, thành phố, các Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, doanh nghiệp các làng nghề… của Việt Nam tham khảo, học tập, hình thành và phát triển mỗi làng ít nhất một nghề phù hợp với điều kiện của từng vùng, nhằm đem lại thu nhập ổn định cho người dân.

Đề án mỗi làng một nghề gặp khó

KTNT – Làng nghề là một bộ phận quan trọng trong kinh tế nông thôn nước ta, đem lại lợi ích kinh tế – xã hội to lớn cho nhiều gia đình, nhiều địa phương. Với mục đích nâng cao tỷ trọng các ngành phi nông nghiệp, dịch vụ ở nông thôn, qua đó phát huy lợi thế, tiềm năng từng địa phương, tạo việc làm, tăng thu nhập để người dân “ly nông nhưng không phải ly hương”, phát triển nông thôn hiện đại, bền vững, Bộ Nông nghiệp và PTNT đã xây dựng và được Chính phủ phê duyệt Đề án Mỗi làng một nghề.

Theo thống kê, hiện nước ta có gần 3.000 làng nghề, thu hút ước trên 10 triệu lao động. Nhiều làng nghề có thương hiệu sản phẩm nổi tiếng khắp trong, ngoài nước. Gần 70% sản phẩm từ các làng nghề được xuất khẩu đến trên 100 quốc gia và vùng lãnh thổ với kim ngạch trên 820 triệu đôla Mỹ (số liệu năm 2007, chỉ tính hàng thủ công mỹ nghệ).

Tuy nhiên, trong tình hình kinh tế toàn cầu suy thoái hiện nay, làng nghề nói chung, các doanh nghiệp làng nghề nói riêng là khu vực kinh tế chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Theo số liệu thống kê cuối năm 2008 ở 38 tỉnh, thành phố, có 9 làng nghề đã phá sản, 124 làng nghề đang sản xuất cầm chừng; việc phá sản các làng nghề làm ít nhất 2.166 hộ sản xuất có đăng ký kinh doanh phá sản, 468 doanh nghiệp sản xuất cầm chừng (Hội nghị bàn cách tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp làng nghề 11/2/2009, tại Hà Nội).

Tại hội nghị này, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và PTNT Cao Đức Phát cho biết: “Nếu chỉ 10% làng nghề ngừng sản xuất sẽ khiến hơn 1 triệu lao động bị mất việc, trong khi con số các tỉnh báo cáo lên đều ở mức 30 – 50% thì con số lao động mất việc sẽ vào khoảng 3 – 4 triệu người. Đây là con số rất lớn”. “Phải có giải pháp “cấp bách của cấp bách” để tháo gỡ khó khăn cho làng nghề”, Bộ trưởng Phát nhấn mạnh.

Để gỡ khó cho làng nghề, nhiều ý kiến cho rằng, cần tập trung vào tìm đầu ra cho sản phẩm, trước mắt cần hướng vào thị trường nội địa, đặc biệt là những điểm, tuyến du lịch làng nghề. Nhưng đây là việc khó bởi ngành du lịch cũng đang lúc khó khăn. Giải pháp giúp các doanh nghiệp làng nghề tiếp cận nguồn vốn vay theo gói kích cầu của Chính phủ (được hỗ trợ lãi suất 4%) cũng được đề cập. Nhưng việc đáp ứng 2 yêu cầu của ngân hàng (phải có phương án kinh doanh khả thi và khả năng trả nợ) cũng là việc khó đối với doanh nghiệp làng nghề.

Giám đốc nhiều doanh ngiệp làng nghề cho rằng, trước mắt, Nhà nước cần có chính sách khoanh nợ, giãn nợ, kéo dài thời hạn vay vốn cho các doanh nghiệp làng nghề để họ tiếp tục duy trì hoạt động, trả lương lao động. Về lâu dài, cần rà soát, điều chỉnh quy hoạch phát triển làng nghề sao cho hợp lý với từng vùng, quy hoạch các làng nghề gắn với quy hoạch vùng nguyên liệu. Và hoàn thiện cơ chế, chính sách để các doanh nghiệp tăng khả năng tự bảo vệ.

Hy vọng với sự vào cuộc quyết liệt của Chính phủ, việc triển khai đồng bộ các giải pháp của các bộ ngành và sự năng động sáng tạo của các doanh nghiệp làng nghề, khó khăn sẽ từng bước được tháo gỡ, làng nghề sẽ phát triển ổn định, vững chắc.

Hiền Trang

Đề án mỗi làng một nghề gặp khó

Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NNPTNT) đang đẩy mạnh chương trình “Mỗi làng một nghề” với nội dung cơ bản: Cộng đồng dân cư trong mỗi thôn, mỗi làng, mỗi địa phương dựa vào thế mạnh của mình xây dựng được ít nhất là một dự án phát triển nghề phi nông nghiệp cụ thể phù hợp với điều kiện địa lý, kinh tế, lợi thế so sánh và hướng phát triển của địa phương.

Tại buổi tọa đàm “Mỗi làng một sản phẩm” do Bộ NNPTNT phối hợp với Cơ quan hợp tác Quốc tế Nhật Bản (JICA) tổ chức tại Hà Nội ngày 15/9, Thứ trưởng Bộ NNPTNT Hồ Xuân Hùng cho biết, việc xây dựng chương trình “Mỗi làng một nghề” sẽ phát huy được nguồn lực sẵn có của địa phương, tạo ra bước chuyển cơ bản về ngành nghề nông thôn, góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng giảm dần tỉ trọng sản phẩm và lao động trong nông nghiệp sang ngành nghề và dịch vụ.

Giáo sư Morihiko Hizamatsu Chủ tịch Hiệp hội Mỗi làng một sản phẩm của Nhật Bản đồng thời là người đề xướng phong trào “Mỗi làng một sản phẩm” của thế giới cũng khẳng định, mô hình “Mỗi làng một sản phẩm” trước hết là làm cho nông sản mang tính địa phương, sau đó nhân rộng ra toàn cầu, lấy đặc trưng của sản phẩm là nhân tố chính.

Không dựa vào sự hỗ trợ của chính quyền địa phương, người nông dân phải độc lập, sáng tạo, tự chủ. Người nông dân sẽ tự chế biến, sản xuất thành sản phẩm của riêng địa phương mình, không qua thương lái, từ đó sẽ đem lại lợi nhuận nhiều hơn cho nông dân.

Đối với Việt Nam, theo kết quả điều tra của Cục Chế biến, Thương mại nông lâm thủy sản và nghề muối (CBNLTS&M) (Bộ NNPTNT) và JICA thực hiện, Việt Nam hiện có trên 2.000 làng nghề với nhiều loại sản phẩm khác nhau.

Số làng nghề truyền thống chỉ chiếm khoảng 15% tổng số làng nghề của cả nước, còn lại là các làng nghề mới hình thành. Hầu hết đều làng nghề có quy mô nhỏ và vừa. Các làng nghề có quy mô nhỏ chiếm trên 60% và số làng nghề quy mô vừa vào khoảng 36%, còn số làng nghề có quy mô lớn chỉ chiếm không quá 4% .

Có 3 khu vực có sự phát triển của làng nghề tương đối tập trung là đồng bằng sông Hồng, Tây Bắc và Đồng bằng sông Cửu Long. Riêng vùng Tây Nguyên có 4 tỉnh, song không hình thành một làng nghề nào do chưa có sự giao lưu hàng hoá về các loại sản phẩm thủ công.

Từ số liệu của Cục CBNLTS&M có thể thấy, một số nghề thủ công có số lượng làng nghề vượt trội như: Nghề mây tre đan chiếm số lượng lớn nhất với 713 làng nghề (24,0%) , sau đó là các làng nghề về dệt vải (432 làng, 14,5%), chế biến gỗ (342 làng, 11,5%) và thêu ren (341 làng, 11,5%)…

Việt Nam có rất nhiều địa phương và có rất nhiều nghề thủ công truyền thống sản xuất ra những sản phẩm mang đậm nét văn hoá của các dân tộc, địa phương, làm nên nét riêng biệt, độc đáo của đất nước Việt Nam như: Gốm sứ Bát Tràng, Chu Đậu; tranh Đông hồ, Hàng Trống; chiếu cói Nga Sơn; Lụa Hà Đông, Tân Châu; chạm đồng Đồng Xâm, Đại Bái; Đúc đồng Ngũ Xã, nón Huế, Giấy dó làng Bưởi (Hà Nội), mây tre đan Chương Mỹ (Hà Tây cũ)…,

Trong khi đó, rất nhiều sản phẩm của các nghề, làng nghề mới đã nổi tiếng trên thị trường trong và ngoài nước như tranh thêu XQ, thảm từ bèo lục bình, hoa giấy, đồ lưu niệm từ thổ cẩm…

Tồn tại của làng nghề Việt Nam

Phát triển ngành nghề phi nông nghiệp ở nông thôn vẫn mang tính tự phát ở từng địa phương, sử dụng những công nghệ, thiết bị lạc hậu. Trên 80% các cơ sở không đủ vốn đầu tư đổi mới kỹ thuật, mở rộng quy mô sản xuất. Hầu hết các hộ, cơ sở ngành nghề nông thôn đều sử dụng nhà ở làm nơi sản xuất..

Sản xuất thiếu ổn định do thiếu nguyên liệu. Khoảng 35% số cơ sở ngành nghề nông thôn thiếu nguyên liệu nghiêm trọng, chỉ duy trì sản xuất cầm chừng với nguyên liệu có nguồn gốc không rõ ràng, không ổn định.

Sự liên kết giữa các làng nghề, nghệ nhân, thợ thủ công và các doanh nghiệp trong mở mang, truyền nghề, cấy nghề, cung cấp thông tin thi trường, tiêu thụ sản phẩm chưa rộng rãi và chặt chẽ.

Chưa khai thác tốt thị trường trong nước và xuất khẩu. Kiểu dáng, chất lượng nhiều loại sản phẩm còn kém, không đồng đều. Công tác đăng ký thương hiệu, thiết kế cải tiến chất lượng sản phẩm, mẫu mã bao bì, kiểu dáng công nghiệp còn rất hạn chế. Chưa khai thác tốt tiềm năng du lịch trong việc quảng bá và tiêu thụ sản phẩm thủ công mỹ nghệ truyền thống.

Công tác đào tạo, hướng dẫn, truyền nghề chưa được chú trọng đúng mức. Năng lực thiết kế mẫu mã sản phẩm của đội ngũ thợ còn hạn chế, hiểu biết về bản sắc văn hoá truyền thống chưa sâu. Việc giữ gìn, tôn vinh và tuyên truyền bản sắc văn hoá dân tộc trong sản phẩm truyền thống chưa được coi trọng.

Giải pháp phát triển mỗi làng một nghề

Để hạn chế những tồn tại trên, Bộ NNPTNT đã đưa ra một số nội dung và giải pháp nhằm đẩy mạnh phát triển chương trình mỗi làng một nghề. Trong đó, các hoạt động ưu tiên hàng đầu là mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm của làng nghề; tăng cường liên kết với các doanh nghiệp và các nhà hỗ trợ để cải tiến mẫu mã, cung cấp vốn, thông tin thị trường; đào tạo nâng cao năng lực quản lý kinh doanh của các chủ cơ sở sản xuất, tay nghề thợ thủ công, truyền nghề…

Trên cơ sở đó thu hút nhiều hơn nữa số hộ, số lao động tham gia làm nghề, nâng cao thu nhập của người dân. Làng được công nhận là làng nghề thì nghề đó phải trở thành nguồn thu nhập chủ lực của người dân địa phương.

Với những làng có nhiều nghề, nhiều sản phẩm thì cần lựa chọn ra ít nhất một nghề có sản phẩm mang nét đặc trưng nhất về địa lý, phong tục, văn hoá, truyền thống… của địa phương, có thị trường tiêu thụ lớn, để lập kế hoạch phát triển dài hạn, tập trung nguồn lực, có chính sách ưu đãi thích hợp, phát triển sản phẩm theo hướng củng cố nâng cao kỹ năng truyền thống, đưa công nghệ mới vào các khâu sản xuất, đồng thời làm rõ nét văn hoá truyền thống của địa phương trong sản phẩm, qua đó tạo ra sự khác biệt so với sản phẩm cùng loại của địa phương khác; cùng với đó là việc thành lập hiệp hội ngành nghề; xây dựng, quảng bá rộng rãi thương hiệu, tiếp thị, bán hàng, quan tâm giải quyết vấn đề môi trường, biến sản phẩm đó thành sản phẩm chủ lực, mang đặc trưng của địa phương, phát triển bền vững…

Đối với các địa phương có nghề truyền thống đã, đang hoặc sẽ có nguy cơ bị mai một, cần nhanh chóng có kế hoạch bảo tồn, lưu giữ những nét văn hoá truyền thống tồn tại trong sản phẩm, bí quyết làm nghề, đồng thời phải chú trọng đến việc thiết kế nên những sản phẩm mới phù hợp với thị trường tiêu thụ hiện đại, dựa trên các nét văn hoá, chất liệu hoặc công nghệ sản xuất truyền thống nhằm nâng cao khả năng sản xuất và tiêu thụ sản phẩm, làm sống lại sự phồn thịnh vốn có của các địa phương này.

Đối với các làng chưa có nghề phi nông nghiệp, xây dựng các dự án phát triển nghề phi nông nghiệp dựa trên điều kiện cụ thể và bản sắc văn hoá trong vùng, chú trọng khai thác lợi thế so sánh của địa phương, phát triển các nghề dịch vụ nhằm tạo ra nhiều công ăn, việc làm và giải quyết vấn đề lao động dôi dư tại địa phương.

Khi xây dựng các dự án này cần đặc biệt chú trọng đến phương pháp xây dựng dự án có sự tham gia của người dân để có thể phát huy được tối đa thế mạnh, hoặc lợi thế so sánh của địa phương làm tiền đề cho sự phát triển bền vững của nghề sau này…

Nguồn: webchinhphu

Mỗi làng, một nghề

“Mỗi làng một sản phẩm” là chủ đề của cuộc tọa đàm do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn phối hợp với Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (Jica) tổ chức sáng 15-9 tại Trung tâm Hội nghị quốc tế (Hà Nội). Sự có mặt của Tiến sĩ Hi-ra-mat-su, người được coi là “cha đẻ” phong trào “Mỗi làng một sản phẩm” tại đất nước Mặt trời mọc đã thu hút sự quan tâm của cử tọa. Hơn hết, đó chính là kinh nghiệm mà Việt Nam cần vận dụng trong quá trình xây dựng chương trình “Mỗi làng, một nghề” tới đây.

Bến thuyền Tràng An, xã Trường Yên, huyện Hoa Lư. Ảnh: ĐÌNH HUỆ

Nông dân có thể thỏa mãn với cuộc sống tại làng quê

Tại Nhật Bản, tiến sĩ Hi-ra-mat-su được coi như một “người hùng” về xây dựng sản phẩm, làng nghề, góp phần nâng cao giá trị cuộc sống người nông dân. 30 năm trước ông đã khởi thảo, gây dựng một phong trào có tầm cỡ… cấp làng! Đó chính là phong trào “Mỗi làng một sản phẩm” ở tỉnh Oi-ta. Vậy mà nay phong trào này đã được áp dụng rộng khắp trên toàn Nhật Bản và đang được nhiều nước trên thế giới học tập.

Oi-ta là một tỉnh nghèo, dân số chỉ chiếm 1% toàn quốc, sản xuất chủ yếu thuần nông. Năm 1979, khi tiến sĩ Hi-ra-mat-su được bầu làm Tỉnh trưởng, thu nhập bình quân đầu người ở tỉnh Oi-ta là 11.200 USD/năm, đến nay nhờ thực hiện phong trào “Mỗi làng một sản phẩm”, thu nhập bình quân đã tăng lên 22.800USD/năm. Dưới sự điều hành của vị tỉnh trưởng tài ba, Oi-ta đã trở thành một trong những tỉnh đứng đầu Nhật Bản về điều kiện sống của người nông dân. Những đóng góp ấy đã giúp ông chiếm trọn niềm tin của người dân khi 6 nhiệm kỳ liên tiếp (tổng cộng là 24 năm) được bầu làm tỉnh trưởng!

Tại sao ông có sự thành công này?

Tiến sĩ Hi-ra-mat-su cho biết: Có ba nguyên tắc khi chúng tôi lựa chọn hướng phát triển cho phong trào “Mỗi làng một sản phẩm”. Thứ nhất, sản phẩm của địa phương nhưng phải mang tính toàn cầu. Thứ hai, thúc đẩy tự chủ, tự lực, tự tin và sáng tạo của người dân. Thứ ba, phát triển tốt nguồn nhân lực. Mỗi cộng đồng, địa phương phấn đấu làm ra một sản phẩm và coi đó là niềm tự hào của người dân, quê hương mình.

Cầm trên tay một chai rượu nhỏ, ông minh chứng: “Để chiếm được thị phần, cần phải xây dựng được thương hiệu, mà thương hiệu thì chính là niềm tin của khách hàng. Ở tỉnh Oi-ta có loại rượu Shochu làm bằng lúa mạch. Vài chục năm trước, nó chỉ chiếm 1% thị phần cả nước. Chúng tôi đem pha nó với một loại chanh kalosu thì uống rất tốt. Tôi đã về Tô-ky-ô để tham gia làm… tiếp thị, vào tận các nhà hàng rót rượu mời khách. Nay thì loại rượu làng quê này đã rất được ưa chuộng, với thị phần chiếm tới gần 40% tại Nhật Bản. Điều quan trọng là địa phương phải tạo sản phẩm có bản sắc riêng và độc đáo. Với phương thức này, chúng tôi đã có những làng cá saba ngựa, làng nấm hương khô, làng chanh kalosu, làng tương cà chua, làng bánh cookies thủ công, làng du lịch ngủ tại nhà, .v.v.. Thời điểm tôi thôi làm tỉnh trưởng vào năm 2001, địa phương đã có tới hơn 336 làng có các sản phẩm riêng có của mình.

Đề cập đến chính sách trợ giúp nông dân, Tiến sĩ Hi-ra-mat-su cho rằng, Nhà nước không nên hỗ trợ trực tiếp tiền cho các địa phương hoặc nông hộ, vì như vậy dễ nảy sinh tính ỷ lại, trông chờ, mà nên đầu tư xây dựng kết cấu hạ tầng, hướng dẫn kỹ thuật, hỗ trợ xúc tiến thương mại, quảng bá bán hàng trên thành phố. Cách tốt nhất để đạt giá trị kinh tế cao là phải biết liên kết, “tựa lưng vào nhau” trong việc thống nhất giá cả, phương thức bán hàng, chế biến sản phẩm, và nên bán chế phẩm trực tiếp ra thị trường giá trị kinh tế mới cao. Tóm lại, điều quan trọng nhất là phải làm cho người nông dân thỏa mãn với cuộc sống của mình tại một làng quê thanh bình. Đó cũng chính là mục tiêu của phong trào “Mỗi làng một sản phẩm”.

Chiến lược “Mỗi làng, một nghề” ở Việt Nam

Ông Nguyễn Mạnh Dũng, Phó cục trưởng Cục Chế biến, thương mại nông, lâm, thủy sản và nghề muối cho biết: Học tập kinh nghiệm từ Nhật Bản và một số nước khu vực châu Á, chúng ta đang trong quá trình xây dựng chương trình “Mỗi làng, một nghề” trong phạm vi cả nước. Mục tiêu cụ thể của chương trình là mỗi làng sẽ hình thành và phát triển được ít nhất một nghề, đem lại thu nhập ổn định cho người dân, đưa mức tăng trưởng bình quân của ngành nghề nông thôn ổn định và đạt hơn 15%/năm; mức tăng trưởng kim ngạch xuất khẩu sản phẩm ngành nghề nông thôn đạt từ 20 đến 22%/năm; thu hút hơn 300.000 lao động mỗi năm.

Hiện nay cả nước có hơn 2.017 làng nghề, phân bố không đều, đa số là làng nghề mới hình thành, số làng nghề truyền thống chỉ chiếm khoảng 15%. Trong khi Đồng bằng sông Hồng có 866 làng nghề (chiếm tới gần 43%), thì khu vực Nam Trung Bộ lại chỉ có 87 làng nghề (chiếm có 4,3%), còn lại thuộc các khu vực khác. Theo ông Nguyễn Mạnh Dũng, đối với các làng đã có nghề, các hoạt động ưu tiên hàng đầu trong dự án là phát triển mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm của làng, tăng cường liên kết với các doanh nghiệp và các nhà hỗ trợ để cải tiến mẫu mã, cung cấp vốn, thông tin thị trường, đào tạo nâng cao năng lực quản lý kinh doanh của các chủ cơ sở sản xuất, tay nghề thợ thủ công, truyền nghề, trên cơ sở đó thu hút nhiều hơn số hộ, số người tham gia. Còn đối với các làng chưa có nghề, sẽ dựa trên điều kiện cụ thể và bản sắc văn hóa trong vùng, khai thác lợi thế so sánh của địa phương, phát triển các nghề dịch vụ… Ngoài ra, chương trình “Mỗi làng, một nghề” còn xây dựng chuỗi liên kết “nhiều làng một nghề”, tức là mỗi địa phương, mỗi thôn, mỗi làng, tùy theo điều kiện cụ thể của mình có thể tham gia vào chuỗi sản xuất, kinh doanh một sản phẩm (của một ngành nghề) ở những công đoạn khác nhau. Chẳng hạn, có nơi chuyên sản xuất nguyên liệu, có nơi lại sản xuất, gia công bán thành phẩm, hoặc chỉ chuyên kinh doanh các sản phẩm tới từng thị trường.

Trao đổi với phóng viên Báo Quân đội nhân dân bên lề cuộc tọa đàm, Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hồ Xuân Hùng cho biết: Tôi đi tham quan, lĩnh hội kinh nghiệm ở tỉnh Oi-ta (Nhật Bản) thấy việc xây dựng “Mỗi làng một sản phẩm” cũng giống như xây dựng hợp tác xã. Đó là phải do người dân địa phương tự nguyện và quyết định bằng phát huy nguồn nội lực, tiềm năng của mình, học hỏi kinh nghiệm của địa phương khác, biết tìm người có năng lực, trình độ, say mê nghề nghiệp để lãnh đạo, chỉ đạo xây dựng phong trào. Từ bài học thành công của Nhật Bản, tôi nghĩ sản xuất sản phẩm không phải là vấn đề khó. Mấu chốt là nằm ở khâu tiêu thụ sản phẩm, thị trường. Vì vậy, khi xây dựng phong trào không chỉ thực hiện dự án sản xuất, mà còn thực hiện cả dự án tiêu thụ.

Trong lộ trình xây dựng nông thôn mới hiện nay, việc phát huy, giữ gìn bản sắc văn hóa vùng quê, nâng cao mức sống, thu nhập thông qua những sản phẩm cụ thể là điều mà các địa phương đang nỗ lực hướng tới, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn khẳng định: “Độc lập sáng tạo”, “dựa vào lợi thế địa phương là chính” và “xây dựng và sử dụng tốt mối liên kết nhiều nhà” là những tiêu chí quan trọng để xây dựng và phát triển chương trình “Mỗi làng, một nghề” nói riêng, đồng thời triển khai thực hiện chương trình xây dựng mô hình nông thôn mới nói chung.

LÊ THIẾT HÙNG

Phát triển mỗi làng một nghề, một sản phẩm điển hình

Hội Nông dân Hà Nội đang tiếp tục vận động, tạo điều kiện để nông dân các vùng ngoại thành mở rộng diện tích các vùng chuyển đổi, phát triển kinh tế hộ gia đình theo hướng “Mỗi làng một nghề, một sản phẩm điển hình”.

Hội nông dân huyện Gia Lâm đã rất thành công trong cuộc vận động này. Nông dân Gia Lâm đã xây dựng được hơn 60 sản phẩm điển hình ở 96 thôn, làng trên địa bàn. Các sản phẩm này bao gồm hoa, cây cảnh, cây ăn quả, rau an toàn, sản phẩm chăn nuôi bò thịt, bò sữa, gia cầm, thủy đặc sản và các mặt hàng thủ công nghiệp như gốm sứ, may da, dát vàng, chế biến gỗ, tái chế hàng dược liệu…Các làng nghề như: gốm sứ Bát Tràng, Kim Lan, dát vàng Kiêu Kỵ, chế biến dược liệu Ninh Hiệp.. đã phát triển mạnh mẽ, tạo việc làm cho hàng ngàn lao động nông thôn. Các mô hình trồng rau, quả an toàn tại Đa Tốn, Yên Viên, Yên Thường, Đông Dư với tổng diện tích gần 300 ha cho thu nhập mỗi năm hàng trăm triệu đồng/ ha.

Hiện lao động ở khu vực nông thôn chiếm trên 60% lực lượng lao động của toàn thành phố. Chỉ tính riêng trong năm 2008, nông dân Hà Nội đã sản xuất được 1,175 triệu tấn lúa, 328.000 tấn thịt và 11.000 tấn sữa. Thu nhập bình quân đầu người ở khu vực nông thôn Hà Nội đạt 8,2 triệu đồng/người/ năm. Tuy nhiên, lĩnh vực nông nghiệp, nông dân, nông thôn của Hà Nội vẫn còn nhiều hạn chế cần giải quyết như: Cơ cấu kinh tế trong nông thôn chuyển dịch chậm, chưa đồng đều và thiếu vững chắc; đời sống vật chất và tinh thần của một bộ phận nông dân ngoại thành còn khó khăn.

BT

Theo www.ktdt.com.vn

Tiểu nhật ký

Hôm nay tới hơn 3 giờ sáng mới ngủ, dạo này vô công rỗi nghề thật

Con pé Trang này, ko biêt đang muốn gì, làm mình phải suy nghĩ, hic, đi ngủ thôi

Chúc mọi người ngủ ngon

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.